NGUỒN GỐC
CÔNG TRÌNH CỘNG ĐOÀN GTUS GROUP
GOD’s LOTUS GROUP
Maria Joséphine Tran
NGUỒN GỐC
TOÀN BỘ
Biến cố cuộc
đời chị là ân sủng ơn Cứu Độ của Thiên Chúa dành cho nhân loại. Chị một giáo
dân bình thường, người được giao phó một công trình mới giữa lòng thế giới. Chị
đành bỏ lại, đành mất hết để hiệp thông với nỗi đau khổ của nhân loại qua cái
chết của Ngài, cũng như thừa hưởng sự Phục Sinh từ Người để sống lại cho vinh
danh Chúa hơn.
Công trình
Gtus Group là một kế hoạch đã được cưu mang lâu dài bằng lời cầu nguyện, bằng
thinh lặng, và bằng hy sinh trong sự liên kết mật thiết với Mẹ Maria và Thiên
Chúa. Công trình ấy có được gọi là công trình Cứu Độ của Thiên Chúa
không ? Mời mọi người chúng ta tìm hiểu chi tiết cuộc đời chị được Thiên
Chúa dẫn dắt ra sao ?
1985 – 2003
Chị Maria
Josephine sinh ngày 09/01/1985. Chị được rửa tội tại nhà thờ Tòa Giám Mục Cần
Thơ, thuộc thành phố Cần Thơ, Việt Nam. Xuất thân trong gia đình trung lưu, bố
làm giáo viên Anh Văn, còn mẹ làm giáo viên Vật Lý và là một Luật Sư. Chị vẫn
luôn gắn bó với gia đình mình từ lúc mới sinh ra cho đến 18 tuổi. Đó là khoảng
thời gian đánh dấu mốc thời gian ở cùng gia đình. Cuộc sống dù có nhiều chuyện
xảy ra, nhưng chị được Thiên Chúa bảo vệ đi qua thời thơ ấu vô lo vô nghĩ. Chị
học giáo lí rồi rước lễ, thêm sức, bao đồng lần lượt tại Tòa Giám Mục Cần Thơ
cùng với các bạn đồng trang lứa của mình. Nhắc về về thời thơ ấu chị tâm sự:
“Tôi cảm thấy thời gian hạnh phúc nhất của tôi là nơi nhà thờ, môi trường và bạn
bè ngoài đời không khiến tôi cảm thấy thân thiện, bởi sự khác biệt quá lớn giữa
môi trường nhà thờ và trường học. Khi ấy tôi chẳng nhớ mình có thật sự hiểu và
kết hiệp với Thiên Chúa không, nhưng tôi nhớ những tháng ngày êm đềm trong
khuôn viên nhà Chúa bên lớp học, bạn bè, các dì, các cha, cá tai tượng, nơi chuồng
dê, chuồng bò, nhà các cha, cầu tuột, và không thể thiếu nơi nhà nguyện mà tôi
tham dự thánh lễ. Tất cả gắn với kí ức tốt đẹp nhất trong tôi. Tôi chẳng phải
thần thánh, chỉ là một cô bé bình thường. Cuộc sống cứ thế trôi qua bên cha mẹ,
trường học, nhà thờ…”
2001 -2003
Khi đi học ở
trường ngay từ lớp mẫu giáo, chị vừa cảm thấy phấn khởi, hào hứng, nhanh nhạy
trong việc học nhưng đồng thời cũng có cảm giác không hòa nhập tốt được với các
bạn. Chị luôn cảm thấy bản thân mình tách biệt.
Thời gian
trôi qua, và mỗi ngày chị lại chiềm đắm nhiều hơn trong thinh lặng. Chị khóc
nhiều nhưng chỉ một mình bởi gia đình bố mẹ chị không hòa thuận nhau, các chị
em trong gia đình cũng thường xuyên cự cãi, chửi bới, thậm chí đánh nhau bởi những
câu nói, những việc rất nhỏ nhặt. Với nguyên cớ nào thì ở thời điểm ấy chị cũng
không hiểu. Nhưng trong thâm tâm chị luôn đau khổ, phải sống trầm mặt, thinh lặng
như một bóng ma trong gia đình, nơi bản thân cảm nhận mình không thể bày tỏ,
không được lắng nghe, quan tâm…như bao đứa trẻ khác. Biết bao câu hỏi suy tư
khiến chị trở nên trầm lặng nhưng chị vẫn là cô bé đáng yêu, thông minh, siêng
năng, chăm chỉ…là một đứa con gần út, chị chịu nhiều ấm ức từ bố mẹ, đến các chị
gái bên trên, mọi thứ chị đều bị trút xuống, áp lực tứ bề.
Biến cố xảy
ra với gia đình chị ngày một tăng, khi em trai chị được sinh ra 1991, sự bất
công từ bố bắt đầu gia tăng, chiến tranh ngày càng leo thang bởi sự dung túng
và cách giáo dục thiếu hiểu biết dành đặc biệt cho con trai. Gia đình của chị
lúc bấy giờ vẫn là cuộc chiến từ khi chị sinh ra đến giờ. Chiến tranh đánh mắng,
chửi rửa, phạt đòn… cơm chị nuốt chỉ là châu lệ mỗi ngày.
Vẻ ngoài của
chị là cô gái xinh đẹp, vui tươi, giỏi giang nhưng tận sâu thẳm trong tâm hồn
là những tổn thương, đau khổ mà bản thân chị không biết phải làm gì. Chị tâm sự
“tôi chỉ ước tôi đừng sinh ra, tại sao tôi không phải là con của một gia đình
khác. Tôi ước mình không phải con ruột của họ. Tôi muốn bỏ trốn khỏi nơi này.
Và nếu được phép, tôi không muốn trở về ngôi nhà này. Tôi muốn sống ở nước
ngoài và đi thật xa nơi này”
Đỉnh điểm là
biến cố chị gái kế trên chị bắt đầu có dấu hiệu tâm thần. Chị ấy bắt đầu nằm
nhiều, không có động lực để làm gì. Khi còn nhỏ chị với chị gái của mình đã từng
rất thân nhau, nhưng thời gian lớn dần, hai chị em bị bắt phải học và học, mối
quan hệ giữa hai người dần cũng xa cách bởi những lần cãi vã. Chị thiết nghĩ đó
là giai đoạn chị tự phải bảo vệ bản thân nên tốt nhất là không kết nối gì với
ai trong gia đình cả, bởi có làm như thế nào đi nữa, mọi thứ cũng đều không
thay đổi. Từ nhỏ, trong chị đã phải tiếp nhận sự bất lực, sự cô đơn, sự thất vọng,
cảm giác tự ti, bị coi thường và không tôn trọng. Có những lúc, chị đã hỏi Chúa
ở nơi đâu, Chúa đang ở đâu trong cuộc đời chị? Một sự im lặng mãi đến 33 năm
sau mọi sự mới dần được sáng tỏ.
Chị gái chị
vì sức khỏe, áp lực việc học, vì chuyện tình cảm tuổi 18, vì thiếu vắng tình
thương của gia đình, lại sống trong môi trường thiếu an toàn, mất bình an, vừa
là di truyền của gia đình khiến chị không thể trụ vững. Chị đã từng oán giận bố
mẹ, và ước cho nhiều cặp vợ chồng nếu chưa sẵn sàng thì họ đừng kết hôn và sinh
con. Đó là lí do khiến chị không tin tưởng vào hôn nhân, vào gia đình thánh thiện
và hạnh phúc?
Thời gian biến
cố ấy xảy ra, là lúc chị chuyển cấp lên lớp 10, chị chăm chỉ học theo lệnh bố
phải sang Pháp. Sáng trưa chiều tối gì chị cũng chỉ biết cắm mặt mà học, buồn,
khổ, thiếu dinh dưỡng… chị mặc kệ và chỉ biết vâng lời, chị không có tiếng nói,
không có quyền cãi lại dưới chế độ độc tài của bố mình.
Kết cục của
biết bao cay đắng lại thêm cay đắng dành cho những đứa con như chị. Các chị em
chị là nạn nhân của một chế độ gia đình hôn nhân tan vỡ, và đã để cho 3 thù tấn
công: thù đam mê của cải vật chất, thù ham muốn cá nhân, thù của cái tôi kiêu
ngạo đã khiến nhiều gia đình tan vỡ.
2003 – 2013
Ngay sau khi
đến Pháp, trong vài năm liên tiếp, chị vừa áp lực ngôn ngữ, phải vừa học chuyên
ngành Kỹ Sư, đêm nào cũng thức khuya để học bài, cộng thêm việc nhớ gia đình,
nhớ và thương chị bị bệnh nên đêm nào chị cũng khóc. Khi học xong vừa ra khỏi lớp,
chị vào thư viện, về đến nhà lo nấu ăn tối
và cho ngày hôm sau. Chị bị cận vì cường độ học cao gây áp lực lên mắt. Cuối
tuần của chị cũng chỉ quẩn quanh việc đi chợ, học bài. Đó là đời sống của một
sinh viên xa xứ, chị lại không dám kể lể bất cứ chuyện gì cho gia đình bố mẹ. Bởi
ngày đó, điện thoại không thông dụng như bây giờ. Mỗi lần gọi về chị phải đi
tìm cabine để gọi. Chịu nhiều áp lực như thế chị cũng không hé môi cho gia đình
biết bất cứ điều gì kể cả việc bệnh ốm, thất bại rớt năm thứ nhất, hay đến chuyện
đau khổ trong tình yêu. Chị quen với cuộc sống một mình, và chị đã lầm tưởng cuộc
sống mình sinh ra đã cô độc.
Thiên Chúa
luôn có kế hoạch của Ngài. Ngoài việc học, chị tham gia văn nghệ, nấu ăn cho
các chương trình đón Tết Việt Nam, các chương trình giúp đỡ các sinh viên Việt
Nam mới sang, tổ chức khóa học tiếng Pháp…đó là niềm vui lúc bấy giờ của chị
ngoài việc học tập. Chị vô lo vô nghĩ kết thúc chương trình thạc sĩ của mình. Đến
khi ấy, chị bắt đầu lo sợ bởi nhìn lại cuộc đời mình, không có gia đình bên cạnh,
không một người thân, nhìn lại chị đã xa nhà gần 10 năm, và chưa một lần trở về
nhà. Chị gặp khó khăn trong quyết định ở lại Pháp, hay trở về Việt Nam. Chị sợ ở
lại Pháp bởi sự trống trãi 10 năm ấy gây nên. Chị bắt đầu gặp nhiều khủng hoảng,
khủng khoảng khi bắt đầu ra làm việc nơi môi trường thực tế nhiều căng thẳng. Không ai định hướng, dẫn dắt hay cho lời
khuyên, tất cả đều tự sức chị. Và đó là thời điểm chị bắt đầu mệt mỏi. Chị tưởng
nghĩ mình sẽ trở về Việt Nam, ít ra được sự nâng đỡ của gia đình.
Thật không
may, quyết định ấy là một sự thách thức vô cùng lớn đối với chị. Vừa về đến Sài
Gòn, chị nhận biết mọi điều chị tượng tưởng đều xụp đổ. Khung cảnh mới, môi trường
mới, con người mới, gia đình người thân cũng xa lạ với chị. Chị không những
không được nâng đỡ, lại còn gặp phải nhiều hoàn cảnh trớ trêu từ nhà cửa, công
việc, đến gia đình, bạn bè, tình yêu.
Chị gái thứ
hai trên chị lần này cũng bị tâm thần. Thời điểm chị về không ai cho chị biết,
họ đều giấu chị, ngày trở về chỉ toàn là sự lạ lẫm, sợ hãi, ám ảnh bởi những lời
cãi vả, mắng chửi. Đã 10 năm sống ở Pháp, ít ra đó là thời gian chị cảm tạ ơn
Chúa biết bao, nơi đó chị không phải ghe chứng kiến những điều trên và chị đã
không còn nhớ gì đến chúng nhưng nay mọi thứ lại khơi lại và cường độ còn ở mức
cao hơn và ý thức hơn. Ngay đêm đầu tiên trở về Việt Nam, chị đã khóc rất nhiều,
chị ước lúc đó sao mình không dành số tiền còn lại để mua vé máy bay bay ngược
trở về Pháp? Nhưng thật muộn màng, về sau chị mới đối diện với sự thật, tất cả
những thứ chị trải qua ở Việt Nam, đó đều là những trải nghiệm chị không muốn
nhưng chị cảm tạ Chúa đã cho chị từng bước sống trong thực tế đầy đắng cay,
nghiệt ngã nhưng qua mọi biến cố Chúa đều mang lại cho chị bài học, và ý nghĩa
của nó. Chị nhận ra con đường của mình phải đi không còn có thể như cũ. Phải là
một sự đổi mới. Nhưng nó là gì, nó ở đâu, tất cả điều đó chị đều không biết phải
tìm nơi nào.
Khoảng thời
gian tiếp theo, vì quá đau khổ khi chứng kiến cảnh gia đình với nhiều biến cố
đau thương, chị đã cố hết sức đến cạn kiệt năng lượng nhưng mọi sự đều không
thay đổi là mấy. Chị tuyệt vọng và khao khát tìm được giải pháp. Nhưng giải
pháp là gì thì chị vẫn không có câu trả lời. Chị thử nhiều cách, cũng đành chấp
nhận thất bại. Và đó là biến cố khiến chị biết thế nào là sự bất lực của con
người. Con đường thay đổi về sau của chị khiến chị gặp rất nhiều khó khăn nhưng
nhìn lại chị thấy bình an.
Chị bắt đầu
học các khóa tâm lí ngắn hạn, chuyên sâu, tìm hiểu nhiều thứ để muốn biết bản
thân của chị thật sự muốn gì… chị cứ tìm kiếm ở tuổi 28, 29 đến tận năm 32 tuổi
chị mới lờ mờ nhìn thấy điều chị thật sự muốn. Chị đã phải đi sai đường nhiều lần,
phải trả giá cho những quyết định sai đó của mình, nhưng thà thêm một lần thử để
tìm ra đường đi đúng, chị cũng cam tâm. Chị đã từng ở trong bóng tối của cuộc đời,
với nhiều bế tắc, thất vọng về gia đình. Chị như một con thú bị thương quằn quại
một mình. Chị trách cuộc sống sao bất công và tàn nhẫn, tại sao người thân
trong gia đình chị lại có cách đối xử như vậy. Chị biết bản thân mình cần thay
đổi, nhưng chị phải làm gì đây để thay đổi được những bế tắc này đây.
Lớn lên
trong gia đình, chị không hề biết đến thế nào gọi là bình an, thế nào là an
toàn, hạnh phúc. Cuộc đời chị lúc bấy giờ chỉ toàn là nước mắt, đau khổ. Chị
không vì thế mà lùi bước, chị đổi ngành nghề, học hỏi và tìm hiểu về bản thân,
tìm hiểu về tâm lí, tâm linh, tất cả những gì chị tìm thấy là chân lí. Cuối
cùng, khi chị quì gối xuống
dưới chân Thiên Chúa, và nói với Ngài rằng “con không thể đi tiếp được nữa,
Ngài ơi, Ngài ở đâu, xin đến giúp con, con xin Ngài cho con biết mình phải làm
sao với nỗi đau quá lớn khi mất mát người thân, khi cuộc đời con không như những
gì con mong muốn” Và kể từ đó, chị bắt đầu đi vào những sự dẫn dắt thần bí
2013 – 2023
Từng chút một
chị được Thiên Chúa dẫn dắt đến chân lí. Chị không còn theo đuổi ảo tưởng bên
ngoài nữa. Chị được dắt dắt đi vào bên trong, đi đến với hành trình chữa lành
tâm lí, rồi được chữa lành bởi Thiên Chúa. Chị được mời gọi kết hợp mật thiết với
Ngài. Chị được mời gọi sống trong thinh lặng, cầu nguyện, ăn chạy hãm mình và đền
tội cho con người mà chị
đã từng. Và
chính Ngài không ai khác,
đã không kết án chị nhưng luôn yêu thương và đổi mới mọi sự. Ngài đổi mới cuộc đời chị.
Ngài đưa chị ra nỗi đau thương mất mát để biến chúng
thành động lực yêu thương cảm thông với người khác qua công trình này, từ không
biết tài năng của mình đến việc Ngài sử dụng chị cho mục đích của Ngài, từ người
đau khổ nóng nảy, sầu khổ nay hân hoan sống trong niềm tin, hy vọng. Từ sự bất an nay là bình an, an toàn.
Từ cuộc sống xa hoa, phù phiếm bên ngoài chị dần tìm thấy nơi chốn bình an, giản
dị nhưng đầy ấp tình yêu, từ không nhận biết tình yêu của Thiên Chúa nay chị
nhìn thấy tình yêu nơi Ngài trong mọi biến cố. Từ việc oán giận cha mẹ, nay thấu
hiểu, tha thứ và làm lại cuộc đời của chính mình mà buông bỏ sự tham cầu người
khác thay đổi. Từ thích nói nhiều, nhai lại quá khứ đau thương, nay chị biết quản
lí cảm xúc, lời nói và hướng bản thân mình đến hiện tại và buông bỏ quá khứ hướng
về tương lai…
Nhớ lại một
quảng đường dài 15 năm từ 18 tuổi đến 33 tuổi, chị đã phải nổ lực rất nhiều và
nhờ ơn Chúa chị mới tìm được đường về quê nhà, nơi có sự ủi an, tình yêu của
Thiên Chúa và gia đình Hội Thánh. Đó là hành trình không hề dễ dàng, và đúng
như thánh kinh đã nói: “hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh
thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường
chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy”.
Chị nói: “mỗi
ngày tôi đều phải làm bài tập quan sát bản thân, ghi chép, làm bài tập của lòng
biết ơn, thực hành cầu nguyện, dám từ bỏ những điều sai trái ở nơi mình như giận
dữ, la hét, tức giận, nhai chuyện quá khứ, thất vọng, mất niềm tin… và khó nhất
là tha thứ cho những người đã gây ra tổn thương cho mình” Đó là con đường của sự
khiêm nhường chấp nhận điều tốt đẹp cũng như điều xấu xí, thành công hay thất bại,
vui vẻ hay đau khổ… với chị đó là quãng thời gian mà Thiên Chúa muốn rèn luyện
nhân cách của chị. Biến cố
này trở thành cơ hội để chị trở nên hiền lành hơn, tha thứ, bao dung hơn.
Nay chị đã tìm thấy con đường của bình an, tự do, hạnh phúc, nơi nguồn mạch yêu
thương của Thiên Chúa. Ở trong Ngài, chị có khả năng như Ngài để tha thứ để can
đam đi bước trước với những kẻ làm tổn thương chị.
2019 đến 2022
Chị cầu nguyện
liên lỉ, ăn chay hãm mình để xin cho chị nhận biết rõ hơn về sứ mệnh cuộc đời của
mình. Chị hạnh phúc khi Thiên Chúa đoái thương nhìn đến chị với lòng thương xót
của Ngài, chị thật sự được yêu, và được chọn.
Dịch Covid
2020, chị có cơ hội trở về và ở đó chăm sóc gia đình mình, chăm sóc chị gái bị
bệnh, ở đó để cảm để thương, chấp nhận cho quá khứ qua đi và sống cuộc đời mới.
Được sống xót đã là một ân huệ lớn sau đại dịch, lại được ở cùng gia đình, đó
là điều không tưởng. Điều đó khiến chị cảm thấy được chúc phúc khi mình được cảm
nhận lại tình cảm gia đình, được là người con, người em, người chị sao cho đúng
vai trò, đúng bổn phận và trưởng thành đối diện với những nghịch cảnh. Chỉ có
tình yêu, sự tha thư và hy sinh nhường nhịn tính khí của nhau, dũng cảm nói ra
sự sai trái của người khác… mới có thể giúp gia đình, hay hội nhóm bền vững.
Đã từng bị
Covid, chị phải chịu các triệu chứng hậu Covid khá nặng nề, ảnh hưởng rất lớn đến
chất lượng sống của mình. Nhưng khi nhìn những người đã phải nằm xuống, có người
phải chịu trầm cảm nặng nề, hay những người mắc bệnh xương khớp còn đau đớn hơn
nhiều cái sự nhức mỏi đau đớn trên toàn cơ thể chị. Chị không tránh khỏi việc
khó thở, và nhiều vấn đề thiếu hụt oxy dẫn đến toàn thân đau nhức. Mặc dù đã
tích cực nổ lực cải thiện sức khỏe chị vẫn cảm thấy mất đi nhiều sức lực. Tuy
là thế, chị vẫn làm tròn sứ vụ của mình.
Đó là việc
mà chị đã từng khấn nguyện khi chị gái thứ hai bị bệnh rằng: “Nếu tinh thần của con được giải
thoát khỏi sự dằn xé, đau khổ. Con hứa với Chúa là con sẽ phục vụ giúp đỡ những
người đã từng như con trong lĩnh vực tâm lí học”.
Khi được Ngài
dẫn dắt và giúp đỡ chị toại nguyện ước muốn “chị mong sao có nhiều anh chị em tìm thấy được ánh sáng,
con đường, sự thật như chị”. Chị cảm nhận mình được chấp nhận, tha thứ,
được yêu thương vô điều kiện, được Ngài bênh vực, bảo vệ, đỡ nâng. Ngài giúp chị
thay đổi tâm tư, tình cảm, định hướng, nghề nghiệp, sứ mệnh đời chị... Ước nguyện
ấy của chị đã được Ngài đáp lời. Và công trình cứu độ của chính Chúa là giúp con người “làm thế nào để tìm
gặp Ngài” ra đời. Chị nguyện ước thực thi mệnh lệnh của Ngài để anh chị
em của chị cũng được như chị, được yêu, được chọn, được hạnh phúc, được bình
an.
Cuối cùng,
chị cũng đã chiến đấu trận chiến khốc liệt dài đằng đằng gần 20 năm để lời cầu
nguyện của chị khi nhỏ được nhậm lời (giúp tâm hồn chị được bình an). Không phải
ước nguyện nào cũng sớm thành hiện thực, nhưng đòi hỏi sự kiên nhẫn, niềm tin vững
vàng cho dù mọi thứ tưởng rằng như không thể.
Để rồi hôm
nay, chị muốn được là hạt lúa gieo vào lòng đất để chết đi và sinh được nhiều hạt
khác. Đời sống hy sinh quên mình ấy, khiến cho người thân gia đình chị cảm thấy
được nâng đỡ, được chấp nhận, và được cảm thông. Cuộc sống hiến tế qua bao công
sức dày công học tập, hiểu về bản thân, rèn luyện tính khí, vâng phục chấp nhận
những nghịch cảnh… chị như bị chôn vùi trong đau khổ nhưng giờ đây đã trở thành
niềm vui của sự hiến trao cho người khác.
Mỗi người phải
giữ vị trí với những tài năng của mình trước mặt Chúa, chị cũng đã giữ vững vị
trí của mình. Với ơn học hỏi, chữa lành, can đảm vượt lên số phận chị đã biến
đau thương thành cơ hội để giúp ích cho đời bằng chính tài năng của mình. Chị
tìm gặp phương thức cầu nguyện bằng lời Chúa của thánh Inha, với Phút Hồi Tâm,
với chuyên môn tâm lí của mình và tài năng về ngôn ngữ…chị đã tổng hợp chúng để
tạo thành món quà tuyệt vời ban tặng cho người khác.
Đời sống của
chị là một lựa chọn, chị lựa chọn sống kín ẩn và khiêm nhường, không muốn ai biết
đến mình, chỉ muốn xuất hiện để thực thi sứ vụ, chị sống đời cầu nguyện kết hợp
với Chúa cách mãnh liệt và ước nguyện dâng lên những hoa trái nơi chị để làm
vinh danh Thiên Chúa. Lời mời gọi của chị là mời anh chị em chúng ta trở về
“ngôi nhà” của mình (nghĩa đen, nghĩa bóng) trong tình hiệp thông, và vượt qua
tất cả mọi dị biệt.
Công trình tình yêu của Ngài muốn chị thực hiện để mở rộng tình yêu, ánh sáng, sự thật đến nhiều người. Công trình này đòi hỏi chị hy sinh, cống hiến bản thân mình để rồi một ngày kia, Người sẽ ban cho chị trợ thủ đắc lực, những cộng sự viên trung thành và tận tụy để giúp chị. Công việc chị làm được chúc phúc và được dẫn dắt bởi tình mẫu tử Mẹ của Người, và rồi tầm ảnh hưởng của nó sẽ lan tỏa đến tận nơi xa xôi. Ngôi nhà Gtus phải là cộng đồng rực rỡ ánh sáng, bác ái và tình yêu, là ngôi nhà của thánh Tâm Chúa rộng mở cho tất cả mọi người, nơi trú ẩn cho những nỗi đau cùng khổ của nhân loại, họ sẽ đến đây múc lấy niềm an ủi và hy vọng…
Đây như là sự canh tân phục vụ cuộc tái sinh cho
nhân loại. Công trình thực
sự khởi đầu khi chị sẽ làm việc cùng với người cộng sự của mình trong sự hiệp
thông sâu sắc giữa hai người mà Người đã chuẩn bị cho công trình này.
2022
Thời gian khai mạc khóa học đầu tiên chính thức diễn ra vào tháng 5 năm 2022, tháng hoa dâng Mẹ. Chị vừa quán xuyến việc thiết lập khóa học, tìm kiếm người tham dự, tiếp đón mọi người. Nơi đó mọi người được cảm thấy ủi an, khích lệ. Sự tiếp đón của chị rất đơn sơ, thường là vui vẻ hồn nhiên. Chị biết thinh lặng và lắng nghe, chị giúp mọi người nhận định vấn đề và giải pháp theo đòi buộc của Phúc Âm. Chị luôn đồng hành cùng mọi người cầu nguyện. Giờ đây, sự lôi cuốn ấy lan tỏa nhanh chóng và liên tục. Nó không còn ý chí của chị mà là công trình/ tác phẩm của Thiên Chúa
Nhận xét
Đăng nhận xét